Thứ Hai, 6 tháng 1, 2014

vi pham pham hanh chinh

Pháp lệnh xử lý VPHC năm 2002, sửa đổi, bổ sung năm 2008 quy định mức phạt
tiền trong xử phạt VPHC là từ 10.000 đến 500.000.000đồng. Quy định mức phạt
tiền tối thiểu là 10.000 đồng, đây là điểm mới so với quy định tại khoản 1 Điều 14
Pháp lệnh xử lý VPHC năm 2002. Bởi hiện nay, mức sống, sinh hoạt, thu nhập
của người dân nói chung cao hơn rất nhiều so với trước kia, việc tăng mức tối thiểu
hình thức tiền phạt nhằm tăng tính răn đe, giáo dục cá nhân, tổ chức vi phạm .
Tùy vào tính chất, mức độ vi phạm nặng hay nhẹ mà pháp luật quy định cụ
thể các mức phạt tiền khác nhau, Điều 14 Pháp lệnh xử lý VPHC năm 2002, sửa
đổi, bổ sung năm 2008 quy định các mức phạt tiền khác nhau nhằm đảm bảo tính
hợp lý đối với các trường hợp vi phạm trong từng lĩnh vực cụ thể. Những sửa đổi
trong quy định về phạt tiền trong Pháp lệnh 2008 là nhằm khắc phục những bất cập
trong thực tiến xử phạt VPHC hiện nay. Mức tiền phạt trong các lĩnh vực quản lý
Nhà nước được phân theo tính chất, phạm vi của từng lĩnh vực và giới hạn ở mức
tối đa là cơ sở để xây dựng các mức phạt tiền cụ thể trong các nghị định về xử phạt
VPHC, khắc phục được tình trạng quy định mức phạt tiền quá cao trong các nghị
định về xử phạt hành chính hiện nay.
Ngoài ra, về quy định thu tiền phạt, “trong trường hợp xử phạt cảnh cáo
hoặc phạt tiền từ 10.000 đồng đến 200.000 đồng thì người có thẩm quyền xử phạt
quyết định xử phạt tại chỗ” (Điều 54 Pháp lệnh xử lý VPHC năm 2008), quy định
này là điểm mới nhằm tránh tốn kém thời gian, không gây khó khăn, phiền hà cho
người nộp phạt. Bởi các trường hợp vi phạm bị xử phạt tiền từ 10.000 đồng đến
200.000 đồng thường diễn ra khá thường xuyên, phổ biến, nếu việc quy định
không thu tiền phạt tại chỗ mà tại kho bạc nhà nước thì sẽ gây rất nhiều khó khăn
cho người nộp phạt, nhất là tại các tỉnh miền núi, vùng cao, vùng hải đảo, biên
giới.
Tiền phạt trong xử phạt VPHC được đưa vào ngân sách Nhà nước bởi tổ
chức, cá nhân VPHC chịu trách nhiệm trước Nhà nước. Hình thức xử phạt này
cũng thể hiện tính cưỡng chế của Nhà nước, đồng thời cũng mang tính giáo dục
cao.
1.1.3. Trục xuất
Trục xuất là hình thức xử phạt mới được quy định trong Pháp lệnh xử lý
VPHC năm 2002. Trục xuất buộc người có hành vi vi phạm pháp luật Việt Nam
phải rời khỏi lãnh thổ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Trục xuất được
áp dụng đối với người nước ngoài VPHC tại Việt Nam. Đây cũng là một trong
những hình thức xử phạt VPHC rất quan trọng, thể hiện sự nghiêm khắc của Nhà
nước ta đối với người nước ngoài VPHC tại Việt Nam, đồng thời nhằm giáo dục ý
thức tôn trọng pháp luật hành chính nói riêng cũng như pháp luật Việt Nam nói
chung đối với người nước ngoài tại nước ta. Hình thức này cũng giáo dục ý thức
tôn trọng các quy tắc của đời sống cộng đồng, phòng ngừa các VPHC có thể xảy ra
đối với người nước ngoài tại Việt Nam. Đồng thời, nó còn tạo thuận lợi cho quan
hệ ngoại giao của nước ta với các nước trên thế giới, thể hiện tinh thần nhân đạo
của Nhà nước ta đối với người nước ngoài VPHC tại Việt nam.
1.2. Các hình thức xử phạt bổ sung
Về hình thức xử phạt bổ sung, bao gồm tước quyền sử dụng giấy phép,
chứng chỉ hành nghề và tịch thu tang vật phương tiện được sử dụng để vi phạm.
Tước quyền sử dụng giấy phép, chứng chỉ hành nghề do những người có thẩm
quyền được pháp luật quy định áp dụng đối với tổ chức, cá nhân vi phạm. Tịch thu
tang vật, phương tiện được sử dụng để vi phạm là việc người có thẩm quyền xử
phạt quyết định áp dụng biện pháp tịch thu để sung vào công quỹ Nhà nước các tài
sản, vật dụng, hàng hóa, tiền dùng để thực hiện hành vi VPHC.
Tuy là hình thức xử phạt bổ sung nhưng tước quyền sử dụng giấy phép là
biện pháp nghiêm khắc. Tước quyền sử dụng giấy phép có hai mức độ nghiêm
khắc khác nhau: tịch thu có thời hạn và tịch thu không thời hạn các loại giấy phép
của người vi phạm, hình thức xử phạt này có tác dụng răn đe, giáo dục lớn đối với
người vi phạm bởi mức độ nghiêm khắc được quy định như trên. Tước quyền sử
dụng giấy phép có thể được xem là phương tiện cuối cùng để đấu tranh với VPHC
khi việc áp dụng các hình thức xử phạt chính chưa hẳn có khả năng phòng ngừa vi
phạm từ phía người vi phạm.
Tịch thu tang vật, phương tiện được sử dụng để vi phạm là hình thức xử
phạt, hình thức này được quy định trong pháp lệnh xử lý VPHC là rất hợp lý, phù
hợp với thực tiễn xử phạt VPHC. Ví dụ, khi xử phạt VPHC về hành vi đua xe trái
phép rồi gây tai nạn nghiêm trọng thì bên cạnh việc xử phạt bằng hình thức xử phạt
chính là phạt tiền thì tịch thu phương tiện giao thông của người vi phạm là rất cần
thiết.
Đây là hai biện pháp xử phạt được áp dụng kèm theo với hình thức xử phạt
chính. Hai hình thức xử phạt bổ sung này nhằm tăng thêm tính răn đe của pháp luật
đối với cá nhân, tổ chức VPHC.
1.3. Các biện pháp khắc phục hậu quả
Từ khía cạnh của pháp luật, biện pháp khắc phục hậu quả được hiểu là việc
thực hiện những biện pháp nhất định theo các quy định mang tính pháp lý để khắc
phục những thiệt hại do hành vi VPHC gây ra. Những biện pháp khắc phục hậu
quả này hiện được coi như là một phần không thể thiếu trong một thể thống nhất
các quy định pháp luật được thể hiện ở luật dân sự, luật hình sự cũng như nhiều
luật chuyên ngành khác. Tuy nhiên, khác với các ngành luật nói trên mới chỉ dừng
lại ở mức quy định chung, mang tính nguyên tắc cơ bản thì có thể nói chỉ có pháp
luật về xử lý VPHC hiện hành mà cụ thể là Pháp lệnh xử lý VPHC năm 2002, Pháp

Xem chi tiết: vi pham pham hanh chinh


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét