Một người khác nói:
- Việc đằng An đại nhân cũng quan trọng lắm. Bây giờ sai người lên
Bắc Kinh điều động được người xuống đây, thì chúng đã lẻn trốn mất
rồi, kịp sao được chớ? Như vậy, bỏ lỡ kỳ công này có đáng tiếc không?
Mọi người trầm ngâm giây lát, một người nói giọng khàn khàn lên
tiếng:
- Hay là thế này vậy? Bây giờ chúng ta chia ra làm hai bọn, một bọn
đến đằng kia để An đại nhân điều phái, một bọn thì ở lại đây, bất cứ
bên nào lập được công, chúng ta cũng chia đều ra cùng hưởng.
Người lên tiếng trước tiên vỗ bàn lớn tiếng nói:
- Phải đấy, chúng ta có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu. Nếu có
chuyện gì không may xảy ra thì chúng ta cũng phải cán đáng cả.
Lại một người nữa nói:
- Bây giờ chúng ta rút thăm xem ai phải đi hay ở. Như vậy mới công
bằng và không ai dám oán than nữa.
Mọi người vỗ tay phụ họa. Thừa Chí nghĩ thầm: “Ở đây có việc gì quan
trọng đến nỗi mà chúng phải chia một nửa người ở lại thế này? Và còn
An đại nhân nào với kỳ công gì thế nhỉ?”
Một lát sau, Thừa Chí và Thanh Thanh lại nghe thấy khí giới va chạm
rất khẽ, chắc là chúng đã rút thăm xong rồi. Thừa Chí rỉ tai Thanh
Thanh khẽ nói:
- Chú ra bảo Sa Thiên Quảng và mọi người chuẩn bị sẵn sàng. Để tôi
theo dõi chúng xem sao.
Thanh Thanh gật đầu, rồi khẽ nói:
- Anh phải cẩn thận một tí nhé!
Lúc ấy cửa phòng vừa mở, nhờ có ánh sáng đèn, Thừa Chí trông thấy
người đi đầu bước ra là Hồ Lão Tam, tám người theo sau tay đều cầm
khí giới, nhìn kỹ lưỡng mới hay chúng toàn là tùy tòng của A Chín.
Chúng hết thảy đều vượt ra đi, sau đó cửa phòng lại khép lại như trước.
Thanh Thanh khẽ nói:
- Ồ, ra là bọn chúng. Em biết trước con nhỏ không phải là người tử tế
mà?
Thừa Chí cũng lấy làm kỳ lạ, nghĩ thầm: “Vấn đề này sẽ kết luận sau,
ta hãy đi theo chúng xem rõ sự thể ra sao đã.”
Nghĩ đoạn, chàng giở khinh công ra vượt tường, lẳng lặng đuổi theo
chín người kia.
Nhờ bản lãnh khinh thân đã tới chỗ tột mức, Thừa Chí đi theo bọn chín
người không ai hay biết tí nào. Ra khỏi thị trấn, chín người kia đi hơn
dặm đường nữa. Tới một căn nhà thật lớn, Hồ Lão Tam gọi cửa, rồi dẫn
tám người nọ vào bên trong. Vòng ra phía sau nhà, Thừa Chí vượt
tường vào trong, lần mò tới một căn phòng có ánh sáng đèn lóe ra
ngoài cửa sổ, liền nhảy lên trên nóc nhà, khẽ lật một viên ngói ra xa,
thấy dưới phòng có một đại hán ngót năm mươi tuổi ngồi chính giữa,
thân hình vạm vỡ. Hồ Lão Tam và tám người tùy tòng của A Chín lần
lượt bước vào, vái chào đại hán nọ. Hình như người nọ là quan trên của
chúng vậy.
Hồ Lão Tam nói:
- Tiểu nhân gặp Vương chỉ huy phó ở trong thị trấn, mới hay các người
vừa mới tới nơi, cho nên tiểu nhân mời mấy vị tới đây trợ giúp.
Người đó nói:
- Hay lắm, hay lắm! Vương chỉ huy phó nói sao?
Một người đáp:
- Vương chỉ huy phó nói, An đại nhân có việc cần sai muốn bảo tôi, thì
anh em phải đi ngay lập tức!
Nghe thấy Hồ Lão Tam gọi người nọ là An đại nhân. Thừa Chí rùng
mình liền nghĩ: “Thế ra là một viên võ quan khá cao cấp đấy! Không
biết đêm khuya thế này, y còn có mưu đồ gì đây?”
Sau đó, chàng lại nghe An đại nhân nọ nói:
- Nếu lần này thành công, công lao này của chúng ta lớn lắm. Hà, hà…!
Lại một người nói:
- Chúng con đều đội ơn An đại nhân nâng đỡ cho.
An đại nhân nói:
- Anh em ta đừng có phân biệt Nội đình thị vệ và Cẩm y vệ gì cả,
chúng ta đều phải tận lực và trung thành với Hoàng thượng!
Mọi người đồng thanh nói:
- An đại nhân dạy rất phải. Chúng con lúc nào cũng chờ đợi Đại nhân
sai bảo. An đại nhân nói:
- Tốt lắm. Nào đi thôi!
Càng ngạc nhiên thêm, Thừa Chí nghĩ thầm: “Thì ra hai bọn này lại là
Nội đình Thị vệ và Cẩm y vệ đây. Nghe nói, Cẩm y vệ hãm hại dân
chúng luôn luôn, hễ ai bịbắt, là bị chúng chặt chân lột da ngay, tàn nhẫn
vô cùng. Hôm nay không biết chúng lại đi đâu hãm hại ai đây. Nay ta
đã gặp, không khi nào ta lại chịu để yên cho chúng hoành hành!”
Một lát sau, An đại nhân dẫn bọn chúng đi ra. Phục trên nóc nhà nhìn
xuống, Thừa Chí điểm thấy tất cả mười sáu tên như vậy bộ hạ An đại
nhân có sáu người thôi. Chờ chúng đi khá xa, Thừa Chí mới nhảy
xuống đuổi theo sau.
Càng đi càng tới những nơi hoang vu, bọn An đại nhân đi được bảy,
tám dặm đường, có người khẽ nói vài lời, cả bọn liền tản mác ra bốn
bên, rồi lẳng lặng tới bao vây một căn nhà nhỏ chơ vơ ở chốn hoang vu
này. Thừa Chí cũng bắt chước chúng cúi khom lưng từ từ đi tới gần căn
nhà đó. Vì trời tối, bọn họ có người trông thấy hình bóng của chàng
nhưng cứ tưởng là người trong bọn, chớ không ai nghi ngờ và để ý tới
chàng cả. An đại nhân thấy đã bao vây chặt chẽ rồi, liền ra hiệu cho
mọi người nằm phục xuống đất, rồi một mình đến gõ cửa.
Một lát sau, trong nhà có tiếng đàn bà hỏi vọng ra:
- Ai đó?
An đại nhân ngẩn người ra giây lát mới hỏi:
- Bà là ai thế?
Tiếng người đàn bà trả lời:
- Ồ, ra là ông! Đêm khuya thế này, ông tới đây làm gì?
An đại nhân ha hả cười nói:
- Thật là cố nhân dạy không sai, “Bất thị oan gia, bất tụ đầu.” Không
ngờ bà lại ở đây, mau mở cửa đi!
Người đàn bà đáp:
- Tôi đã nói không gặp ông nữa, ông còn tới đây kiếm ta làm gì?
An đại nhân vẫn vừa cười vừa nói:
- Bà không muốn gặp tôi cũng không sao nhưng còn tôi rất thương nhớ
người vợ của tôi!
Người đàn bà nổi giận nói:
- Ai là vợ của ông? Giữa hai ta tình duyên đã được cắt đứt bằng lưỡi
dao sắc rồi. Nếu ông không chịu buông tha cho thì ông cứ việc phóng
hỏa đốt cháy căn nhà này và tôi đi. Đành chết chớ tôi không muốn gặp
lại con người vô lương tâm, chỉ tham phú quý như ông nữa!
Càng nghe, càng thấy tiếng nói của đàn bà nọ quen thuộc lắm, Thừa
Chí lại nhớ và nghĩ ngay ra: “Ồ, phải rồi, bà ta là An đại nương! Nếu
vậy, An đại nhân là chồng của bà ta, và là cha của cô An Tiểu Tuệ rồi!”
An đại nhân vẫn cười nói:
- Tôi kiếm bà khắp nơi không thấy, đau khổ biết bao, khi nào tôi lại nỡ
thiêu đốt bà chớ? Thôi, mở cửa đi, để chúng ta tụ họp, nối lại tình cũ
nghĩa xưa.
Nói xong, An đại nhân dùng chân đá cánh cửa đã mở toang. Nghe tiếng
phá cửa, Thừa Chí biết võ công của y rất lợi hại. Trong bóng tối, ánh
sáng chớp lên một cái, An đại nương đã múa đao xông thẳng ra.
An đại nhân cười nói:
- Giỏi lắm! Bà có muốn mưu sát thân phu phải không?
Y sợ trong nhà còn có người khác nên không dám xông thẳng vào, cứ
tay không đứng bên ngoài chiến đấu với An đại nương. Từ từ bò tới
gần, Thừa Chí dương đôi mắt quan sát cuộc đấu tranh.
An đại nhân võ nghệ quả nhiên phi phàm, vừa đánh vừa cười đùa. Thấy
vậy, An đại nương càng tức giận, vừa đánh vừa lớn tiếng mắng chửi.
Đấu được một hồi lâu, An đại nhân đột nhiên giơ tay xông vào vuốt má
An đại nương một cái. Càng tức giận thêm, An đại nương đánh luôn
thanh đao vào đầu đối phương. Cốt dụ nàng đánh miếng đó, An đại
nhân né mình tiến lên một bước, nắm lấy tay kẻ địch, dùng sức vặn
mạnh một cái, thanh đao rơi xuống đất tức thì. Rồi An đại nhân nắm
chặt hai tay vợ đưa chân vào kê ngang đầu gối, thế là An đại nương
không sao kháng cự được nữa.
Thừa Chí nghĩ: “Nghe giọng nói của tên họ An này, y chưa dám hãm
hại Đại nương ngay đâu. Ta hãy dò thám thêm một lát nữa, rồi ra tay
cứu giúp cũng chưa muộn.”
Thừa cơ An đại nhân đang đắc chí cả cười, An đại nương đang tức giận
chửi mắng tơi bời, chàng len qua góc cửa, vào thẳng bên trong, lần mò
tới chân tường, giở khinh công “Bích Hổ Du Tường” leo lên trên trần
nhà.
Lúc ấy An đại nhân lớn tiếng gọi:
- Hồ Lão Tam, vào nhà thắp đèn đi.
Hồ Lão Tam móc túi lấy đá lửa ra và cầm đao hộ thân trước khi vào
trong nhà, y ném một viên đá vào dò thử trước, thấy không có động
tịnh gì mới từ từ bước vào, đi tới cạnh bàn chầm lửa vào ngọn nến để ở
đó. An đại nhân đưa mắt ra hiệu, Hồ Lão Tam cởi cuộn dây thừng đeo
bên hông ra, đoạn lại trói chặt chân An đại nương. An đại nhân cười
nói:
- Em bảo không muốn gặp mặt anh nữa. Vậy bây giờ thì sao? Thử nhìn
anh xem, đầu tóc anh đã bạc nhiều lắm rồi phải không?
An đại nương nhắm mắt không trả lời. Nằm trên trần nhà nhìn xuống,
Thừa Chí trông thấy mặt An đại nhân rất rõ. Tuy đã qua tuổi trung niên,
mặt mũi của y rất còn anh tuấn. Chắc hồi thiếu niên y rất đẹp trai, thật
đáng đôi với An đại nương.
Vuốt mặt An đại nương, An đại nhân vừa cười vừa nói:
- Xinh thật! Mười mấy năm không gặp, bộ mặt trái xoan này vẫn trắng
trẻo đẹp đẽ như xưa!
Nói tới đây, y quay lại nói với Hồ Lão Tam rằng:
- Đi ra ngoài kia!
Hồ Lão Tam vừa cười vừa lè lưỡi ra. Lúc đi ra còn thuận tay khép cánh
cửa lại.
Yên lặng giây phút, An đại nhân thở dài một tiếng rồi nói:
- Con Tiểu Tuệ đâu? Bấy lâu nay, ngày nào anh cũng tưởng nhớ tới nó.
An đại nương vẫn làm thinh như trước. An đại nhân lại nói:
- Vợ chồng ta, hồi xưa trẻ tuổi nóng tánh mới cãi nhau bỏ nhau. Nhưng
chúng ta cách biệt nhau mười mấy năm rồi, bây giờ nên hòa hảo thì hay
hơn.
Không thấy An đại nương trả lời, y lại nói tiếp:
- Đấy em xem, bấy lâu nay, anh có lấy ai đâu? Và có bao giờ không
nhớ em đâu? Chẳng lẽ em không còn một chút tình nghĩa nào nữa hay
sao?
An đại nương lớn tiếng quát tháo:
- Ông có biết cha và anh tôi tại sao chết không?
An đại nhân thở dài một tiếng rồi đáp:
- Cha và anh của em bị Cẩm y vệ giết hại thật nhưng em không thể vơ
đũa cả nắm mà oán trách tất cả anh em Cẩm y vệ. Bất cứ hạng người
nào có xấu nhưng cũng có tốt. Anh làm việc cho nhà vua, tất nhiên phải
trung thành với triều đình. Cái đó cũng là việc làm vẻ vang cho tổ
tiên…
Y chưa dứt lời, An đại nương đã nhổ ngay nước miếng xuống đất liên
tiếp. Một lát sau, An đại nhân lảng sang chuyện khác nói:
- Anh nhớ con Tiểu Tuệ quá, cho người về đón nó. Tại sao em cứ đem
nó trốn tránh, nhứt định không cho nói gặp anh?
An đại nương đáp:
- Tôi có nói cho nó hay, người cha tốt của nó đã chết từ lâu rồi! Cha nó
rất tài ba, rất có chí khí nhưng chỉ đáng tiếc là chết yểu.
Lời nói của nàng chứa đấy phẫn uất. An đại nhân nói:
- Em hà tất phải lừa dối nó như vậy? Và em hà tất rủa tôi như thế?
An đại nương nói:
- Cha nói xưa kia là một người rất có chí khí. Mặc dầu gia đình phản
đối, tôi vẫn lén lút đi theo anh ta. Ngờ đâu…
Tới đây nàng nghẹn ngào không thể nói tiếp được. An đại nhân móc túi
lấy khăn tay ra lau nước mắt cho nàng, nhứt thời xúc động, ôm lấy
nàng hôn hít. Y bỗng thét lớn một tiếng, nhảy lùi về phía sau, môi rơi
giọt máu tươi. Thì ra y đã bị An đại nương cắn cho một cái nên thân.
Núp trên trần nhà trông thấy rõ lắm, Thừa Chí không thể nhịn được
phải bịt miệng cười ngầm.
An đại nhân nổi giận hỏi:
- Tại sao em lại cắn anh như thế?
An đại nương trả lời:
- Ông đi giết chết người chồng yêu quý của tôi, sao tôi lại không cắn
ông? Tôi còn muốn hạ sát ông mới nguôi cơn giận!
An đại nhân nói:
- Ủa, sao em lại nói thế? Anh không phải là chồng của em hay sao? Tại
sao em lại bảo tôi giết hại chồng em?
An đại nương nói:
- Chồng tôi vốn dĩ là một trượng phu khí khái, không hiểu vì sao bỗng
dưng bị lợi lộc mê hoặc, bỏ cả vợ con chỉ thích làm quan, muốn phát tài
lớn. Người chồng khí khái mà tôi vẫn tin tưởng đã chết rồi, tôi không
sao gặp được anh ta nữa.
Thấy nàng nói như vậy, Thừa Chí khen ngợi thầm và chắc An đại nhân
thế nào cũng cảm động.
An đại nương lại nói:
- Chồng tôi tên họ là An Kiếm Thanh đã bị An đại nhân giết chết rồi.
Quyền sư Sở Đại Đạo là vị sư phụ đã ban ơn rất nặng cho chúng tôi
cũng bị An đại nhân tham mê lợi lộc mà hãm hại chết rồi. Cả Sở phu
nhân và con gái cũng bị An đại nhân này áp bức đến chết…
Giận quá, An đại nhân quát lớn:
- Im ngay, không được nói nữa!
An đại nương nói:
- Con người lòng lang dạ thú kia, thử tự nghĩ xem nói có đúng không?
An đại nhân nói:
- Phủ nha chỉ đòi Sở Đại Đạo lên hỏi qua loa thôi, ngờ đâu ở công
đường ông ta lại múa đao định chém tôi? Còn vợ con ông ta tự tử chết
thì việc gì đến tôi?
An đại nương nói:
- Đúng lắm. Ai bảo Sở Đại Đạo mù quáng, lại bảo thu nhận một môn
đồ có lương tâm như thế. Trong khi tên môn đồ sắp chết vì đói rét, Sở
Đại Đạo lại đem về dạy võ nghệ, nuôi cho thành người, rồi lại lấy vợ
cho.
Đại nương càng nói càng hăng. An đại nhân đập mạnh xuống bàn một
cái, quát lớn:
- Hôm nay, vợ chồng gặp nhau tại đây, sao em cứ nhắc nhở tới những
người đã khuất làm gì?
An đại nương cũng la lớn:
- Tôi cứ thích nhắc đấy, ông muốn giết tôi cứ việc ra tay đi!
Căn cứ lời đàm thoại của hai người, Thừa Chí nhận xét thấy câu
chuyện như sau đây: An Kiếm Thành nhờ được Sở Đại Đạo nuôi nấng
dạy bảo từ hồi còn thơ ấu. Tới trưởng thành vì tham mê phú quý, An
Kiếm Thành đã giết chết cả nhà sư phụ. Thấy hành vi khốn nạn quá, An
đại nương liền quyết liệt với chồng. Trước kia, Hồ Lão Tam đến cướp
Tiểu Tuệ, sở dĩ An đại nương cứ phải tránh Đông trốn Tây là cố ý lánh
xa An Kiếm Thanh, người chồng lòng lang dạ thú. Thừa Chí nghĩ:
“Tên này chết cũng đáng lắm rồi. Ta phải cho y một chưởng chết ngay
tức thì nhưng không biết An đại nương có còn tình nghĩa vợ chồng với
y nữa không?”
Nghĩ đoạn, chàng lại lắng tai nghe xem hai người còn nói chuyện gì
nữa. Ngờ đâu, cả hai đều im lặng.
Một lát sau, đằng xa có tiếng vó ngựa đưa tới. An Kiếm Thanh đem cây
nến ra đặt ở cạnh cửa sổ, rồi rút thanh đao ra, quát khẽ rằng:
- Nếu có ai tới, hễ em kêu la báo tin, đừng có trách anh độc ác đấy nhé?
An đại nương vẫn làm thinh. An Kiếm Thanh biết tánh nết của vợ
không bao giờ chịu khuất phục cả, nên cắt luôn một mảnh màn, nhét
vào mồm nàng. Lúc ấy tiếng vó ngựa càng ngày càng tới gần, An Kiếm
Thanh đặt An đại nương nằm lên trên giường, buông màn xuống, rồi
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét